Nhóm chơi lâu năm thường tích lũy nhiều quy ước không thành văn, viết ra giúp người mới hòa nhập nhanh hơn.
Đếm sai còn hơn không đếm.
Một lá bị gấp góc trở thành lá đánh dấu, dù không ai cố ý thì nó vẫn làm ván đấu mất công bằng. Nhớ lá đã đánh, tránh dùng trùng.
Người đổi tốc độ đánh theo chất lượng tay bài tự tiết lộ tình trạng của mình mà không cần nói câu nào. Rơi lá thì úp lại và báo ngay. Nếu ván nào cũng mắc cùng một kiểu lỗi thì đó là cách nghĩ cần thay đổi, không phải chuyện may rủi.
Nhiều người cùng ghi tạo ra nhiều bảng khác nhau, còn một người ghi và những người khác xác nhận thì gọn hơn. Nước đi đúng vẫn có thể dẫn tới thua.
Giữ bài quá lâu không đánh dễ bị kẹt tay vào cuối ván. Người mới thường sai ở khâu giữ bài quá lâu, còn người chơi khá thì sai ở khâu đọc thời điểm của đối thủ. Quy ước này đơn giản và tránh được tranh luận dài, miễn là chủ nhà nói rõ luật của mình trước khi bắt đầu.
Cầm bài lỏng tay khiến người bên cạnh dễ nhìn thấy lá đang có. Khoảng nghỉ ngắn phục hồi khả năng tập trung, và tổng kết quả của cả buổi thường tốt hơn so với chơi liền mạch. Không phải mọi trò bài đều đòi hỏi cùng kỹ năng.
Ánh mắt nán lại cho biết lá đó quan trọng với mình, trong khi mục đích của việc đánh nó là để không ai chú ý. Nắm luật là điều kiện cần chứ chưa đủ.